Trang 1/2 12 cuốicuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 17

Chủ đề: Tản văn

  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Post Tản văn

    Đơn giản chỉ là TẢN VĂN.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  2. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Làng tôi tuyền người chết trẻ. Thọ nhất đâu được 63. Tuyền chết vì ung thư mới khiếp chứ. Danh mục ung thư có bao nhiêu loại, người làng tôi chết từng bấy. Khiếp khiếp là...

    Người làng bắt đầu truy nguyên nhân. Người thì đổ tại do nguồn nước, người thì bảo do thức uống đồ ăn, kẻ lại nói thời xửa xưa xã chôn kho thuốc sâu ngoài cánh đồng Làn. Tôi thì cứ đồ rằng, chết là do mồm miệng. Ý là do ăn uống.

    Thời thổ tả là một nhẽ. Lúc sung sướng hơn ăn như giả thù, ăn lấy được. Một thời gà rù, lợn chết, ăn. Đến giờ, vẫn. Chưa kể rượu chè kinh hồn. Từ ấu nhi đến bô lão. Mỗi bận về làng, chứng kiến cảnh uống ăn, tôi rất hãi. Chỉ riêng việc sáng sớm, dậy đi thể dục quanh làng, về đến nhà đã say quay cu lơ. Trưa thì yên ắng tí. Nhưng chập tối lại bắt đầu, ồn ĩ đến tận khuya.

    Mẹ tôi cũng hãi không kém. Cứ mỗi đận về, ai đến nhà rủ đi uống ăn là bà gào lên thảm thiết. Tôi thì nể người, phăm phăm đi bằng được. Mẹ tôi không cản nổi. Chỉ dặn, ăn uống qua quýt rồi về nhà mà ăn cơm. Thì tôi cũng tính thế. Tợp dăm ba hớp rượu, bốc bãi vài cọng rau, là chuồn. Phải chỗ thân tình lắm tôi mới nhắm mắt đớp, rồi giả vờ khạc nhổ ho khan. Ý là say và yếu lắm.

    Năm tôi khám sức khỏe hai lần, cứ sáu tháng một lượt, đều đặn và khoa học như bác sĩ sản khoa khám thai định kỳ. Xưa thì hay làm tổng thể. Nhưng sau thì bỏ qua. Tôi chỉ chú tâm xét hai thứ, là K sớm và HIV. Thấy bảo K mà phát hiện sớm là chữa được. HIV thì chưa biết, nhưng thuốc ngay thọ cũng được lâu lâu, rồi biết đâu lúc sắp chết lại có thuốc chữa.


    Đám bạn tôi thì khác. Chúng chả khám xét bao giờ. Tôi có nói thì chúng cười, bảo thường thì không sao, khám vào ra bệnh đâm...đổ bệnh. Chúng còn bảo, ai mà chả có bệnh trong người, đi khám, bọn bác sĩ chúng bươi ra, không chết vì bệnh mà lại chết vì lo. Kể ra thì chúng cũng có lý. Có điều, cái lý đó đáng ra phải nằm ở bần nông. Đằng này, lại nằm ở sự tạm gọi là tinh hoa đang phát. Đấy, như thằng Bôm Bốp đấy. Nhớ năm nao nhỡ mót, nhỡ cuồng mà chơi một em ..., chả áo mưa mẹ gì. Xong xuôi thấy ... ngứa, ... rát. Nó khiếp lắm, nhờ tôi chở đi thử máu. Tôi không động viên nó thì chớ mà còn tranh thủ dọa thêm. Lấy máu xong, người ta hẹn vài giờ quay lại lấy kết quả. Nó nằm bẹp xe, rên ử ử, không uống ăn. Lúc gọi lấy kết quả còn không dám vào, đùn cho tôi. Đây này, dương tính nhá. Nó ngất vật ra xe. Báo hại tôi phải cao dầu lúc lắc. Tỉnh dậy, tôi bảo, may phúc nhà mày, vưỡn âm tính. Nhưng bác sĩ bảo qua giai đoạn cửa sổ phải làm xét nghiệm lại. Nó ngất thêm lần nữa. Từ đận ấy, áo mưa lúc nào cũng lận lưng dăm chiếc, tuyền đồ tốt. Lắm phen cẩn thận, còn khoe, tròng một phát ba cái liền.

    Tôi thì tôi không sợ chết. Diêm Vương chấm ai thì người đó phải chịu thôi. Cưỡng thế éo nào được địa lôi, thiên mệnh. Vài ông thày nát xem chỉ tay, bảo tôi thọ đến trăm tuổi. Tôi chả mấy tin, chỉ hỏi gặng, ấm chén được đến năm bao nhiêu thì tàn. Chúng không trả lời được, mà bảo về nhà hỏi vợ. Tôi thì tôi cứ nghĩ, sống vắn hay dài chả mấy quan trọng. Quan trọng là sống thế nào và ấm chén được bao lâu. Thế thôi. Sợ nhất lúc chym teo mà tay lại to và nói năng lảm nhảm. Thật!

    Cái sự chết ở làng tôi cũng có ngoại lệ. Bằng chứng là thằng em út tôi. Nó chết cũng trẻ, mới 30. Không chết bởi ung thư mà chết bởi sử dụng ma túy. Nó cao nhớn, đẹp giai nhất nhà. Khi nó trưởng thành thì anh em tôi đi xa hết cả. Bố mẹ tôi thì già cả, chả quản được lâu. Thằng này sướng từ trứng nước. Ai đó bảo khó con đầu, giầu còn út tôi cũng thấy hay hay. Khi nó bập vào món này, cả làng cả tổng chả ai hay. Bố mẹ tôi lại càng không biết. Nhiều lần về nhà, người ta mách tôi. Tôi đem nói lại với ông bà già. Chả những xem xét, để ý mà còn mắng chửi tôi thậm tệ. Rằng thì đi biền biệt biết cái gì. Rằng thì thiên hạ thối mồm ghen ăn tức ở mà đơm đặt. Có lần bố tôi còn vác gậy, lùa phang tôi chí chết.

    Mãi đến khi tôi mang nó ra Hà nội, tìm cho một công việc tử tế thì mọi chuyện mới vỡ ra. Tôi dõi nó từng giờ và phát hiện nó rít trong nhà vệ sinh. Thấy cảnh đó tôi điên máu lắm, tính đạp cho vài chùy, nhưng không nổi. Tôi ngã vật ra sàn, gào lên ba tiếng, thôi chết rồi.

    Tôi bắt nó đi cai một năm. Lúc về ngon lắm. Lại tìm cho một công việc tử tế và dõi theo. Đâu như được nửa năm thì tôi lại bắt được quả tang lần nữa. Không hút mà chuyển sang chích. Thế này thì chết thật rồi.

    Lại cho đi cai, hai năm cho dài rộng. Lúc về ngon lắm. Tôi bắt nó ở nhà tu dưỡng. Nhờ vòng trong, vòng ngoài để ý canh chừng. Một năm, nhà mọc thêm khu vườn mới tốt tươi. Khu chậu cảnh non bộ có thêm nhiều cây mới. Gà lợn đầy vườn, chó mèo đây sân. Nó lao động, tu dưỡng như một gã nông dân chính hiệu. Tôi mừng lắm. Tính thuê thêm đất ruộng người ta bỏ không làm cho cái trang trại mini mà lập nghiệp. Rồi nó cũng có người yêu. Con này nó quen khi còn trong trại và con bé là một thực tập sinh. Nhiều lần tôi hỏi con bé, hơn hai mươi tuổi đầu đã ăn hết bao nhiêu buồng gan?. Nó không hiểu ý tôi, chỉ cười và bảo, em sợ ăn gan nhất.

    Rồi chúng nó cưới nhau. Tôi mừng càng tợn hơn. Một cơ ngơi tôi tạo ra cho nó, một tình yêu đẹp, một con vợ xinh và những đứa con. Bằng đấy thứ sẽ cứu dỗi và giữ chân nó trước vòng tay ma quỷ. Nhưng không phải thế, ma quỷ vẫn có sức mạnh vô đối và phi phàm. Nó cướp đi em tôi trong một chiều buốt giá bởi cơn sốc thuốc sau nhiều năm chơi lại. Đúng 6 tháng sau ngày cưới.

    Nó bỏ lại bố mẹ, anh em tôi. Bỏ lại con vợ trẻ chưa quen với những cú dằn sóc trên đường đời. Bỏ lại tất cả. Trừ ước mơ. Bởi nó chưa từng có ước mơ gì cả ngoài cái mong muốn nhỏ nhoi nhưng cũng cực phi phàm là thoát khỏi vòng tay ma quỷ.

    Thôi thì ai cũng phải chết. Tôi cũng thế. Các bạn cũng thế. Cái chết luôn là khởi nguồn của sự sống. Nhất là với em tôi
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  3. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    CHOÉN HỤT

    Sáng chúa nhật, đương li bì mộng mị thì RR í ới, trưa choén nhóe. Mịa, nghe đến choén là vãi hết linh hồn, nhất là vầu ngày nghỉ. Bởi đơn giản anh choén cả tuần rùi, trừ mỗi ngày chúa nhật để ngủ. Nhọc nhằn nhưng cố hỏi với ai. RR bảo, mấy đứa hâm mộ mày nhưng chỉ biết mỗi tao. Đéo mẹ, thế khác chóa gì cầm chym ông đái. Định từ chối nhưng nghĩ thương lão nên hỏi thêm, ở đâu. Rậm Râu phấn khởi, lolotica ngõ Hòa Bình, qua dốc Bác Cổ, trườn qua đê rẽ phải là đến. Ối giời mẹ, ăn bát cháo chạy ba quãng đồng.

    Loanh quanh mãi mới tìm thấy con ngõ của nợ. Rồi lại loanh quanh tiếp mới tìm thấy hàng lolotica, há há đéo của nợ tí nào. Bởi đơn giản, rất ngon. Mặc dù cái cửa hàng bé tí hỉn, lại có phần bẩn thỉu, xập xệ. Chửa kịp đặt mông, Rậm Râu dõng dạc, đây anh PP, người có cái mồm bẩn nhất An-nam. Mịa kiếp, điếu hiểu lão khen hay đá xoáy mình. Chỉ chờ có thế thôi là tay bắt mặt mừng, rượu tràn cung mây. Uống xong mấy tuần rồi mới đến khâu giới thiệu. Ui mẹ ơi, đoàn công tác Hà giang từ đại ngàn đá xuống Hà nội chỉ đạo đồng bào thủ đô, giời ạ.

    Em ngồi cạnh anh người Nùng nhóe. Đúng chất sơn cước nhóe. Mịa, con cái nhà ai mà trông chắc chắn gớm nhở?

    Anh nhắm mắt nhắm mũi uống, mờ mịt đến độ điếu nhận ra gã ĐT. Gã này nhà báo, cũng có cái lốc nổi như cồn. Có điều những gì gã viết đọc đau sọ thấy mẹ. Cuộc sống vốn dĩ đã đau đầu rồi, đọc của gã nữa thì điên có ngày chứ chả đùa.

    Can rượu ngô 5 lít của đồng bào mang xuống đi tong hơn nửa. Anh cũng có chai Ba len thai ku # phò đệ anh biếu, đem ra chiến nốt. Say ngất ngư. Đồng đao đảo địa quất ngựa về nhà thì hy sinh tại chỗ. Mịa cái tang rượu ngô với cái anh Ba len thai này nó hành anh quá thể.

    Bỏ miạ rồi. Và anh cũng nhớ ra. Là anh tặng cho trưởng đoàn công tác Hà giang kinh lí kinh kỳ. Phù, nó vẫn đéo tin. May được RR gởi cho tấm hình này làm chứng.
    Đồng bào điếu biết xài dây lưng. Lý do đơn giản tuyền xâu quần bằng...dây rừng hố hố. Thế nên anh phải chỉ đạo cách đeo. Đèo mịa.


    Chào những người anh em nhóe. Hẹn gặp lại.


    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  4. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Quăng bom.

    Xưa, mình iêu một nàng. Nàng của mình, tất nhiên là xinh đẹp rồi. Xấu iêu làm ứt gì, phí công, có phỏng?. Đấy là mình iêu nàng, chứ còn nàng iêu mình hay không thì chịu. Lúc nào cũng lửng lơ con cá vàng, chẳng ra điều, ra chiều gì cả. Rất khó chịu. Ông bạn xui, hỏi thẳng nó, iêu hay không để còn...giả dép. Mình không làm được việc đó. Nhỡ ra nàng bảo không thì xấu hổ và mất luôn đi cơ duyên gặp gỡ. Cứ nhùng nhằng mãi thế, hơn năm.


    Mình ngày đó, cứ cơm tối xong là vút sang chơi với nàng. Chả có chuyện gì nói, ngồi thu lu, ợ dăm câu thơ đầy hơi, ít nhịp ghi ta bập bùng, thi thoảng xách hộ xô nước, chữa cái cầu dao hư. Nhạt và nhục. Nhà nàng đêm nào cũng đông như có hội, tuyền gái lịch giai thanh. Chúng xịt nước hoa thơm, đi xe máy đẹp. Mình thì tứ thời cuốc bộ, hôm nào oai mượn được cái xe đạp, không tuột xích thì cũng sang vành. Túi lép như chuột kẹp.


    Ngày đó, mình đã thấy ngượng ngùng, xấu hổ mới cả tủi thân. Nhiều đêm bụng bảo dạ, quên quách nàng đi cho rồi. Đấy là nghĩ thế thôi, chứ lòng nhớ nhung nhiều lắm. Càng muốn quên đi lại nhớ thật nhiều. Ngày không thoáng thấy bóng nàng là bồn chồn không iên, người cứ như kim châm, lửa tạt. Nhẽ khi iêu, thằng nào cũng thế?.


    Một ngày giời đẹp lắm, nàng báo tin, em sắp lấy chồng. Eo, đéo gì mà nhanh thế. Mắt hoa, mặt nóng, chân như tụt xuống hư không. Mình buồn.


    Đám cưới nàng mình đi trong câm lặng. Bạn bè trêu kẻ bại trận khúc khích đầu môi. Mẹ của nợ, ai lại đi hân hoan trên niềm đau kẻ khác. Nhưng thôi, cơ sự thế rồi thì cũng chỉ biết chúc phúc ngậm ngùi. Thằng chồng nàng xiết tay mình rất chặt, ra chiều cảm thông đàn ông quân tử. Mình biết nó và nó cũng biết mình. Thằng này hơn nàng một giáp, con quan, còi dí dị, được cái tiền nhiều, cơ đồ rộng mở.


    Thoắt trôi, nàng đẻ liền hai lứa, ngày một đẹp kiêu sa. Mình ra chốn đô hội học phận. Thi thoảng biên nàng lá thư thăm hỏi, coi như chỗ bạn bè. Nỗi lòng mình vùi trong bóng tối, không bật diêm soi tỏ thâm sâu. Mới lại, nàng có gia đình rồi, chả ai dại đi bật diêm bung nắp kiểm tra xăng.


    Mình cũng iêu vội được một cô. Hè cũng dẫn về nhà chơi ít bữa. Cô ấy dòng tiểu thư thế phiệt, đẹp như mai đào chốn sinh ra. Lại còn văn chương chữ nghĩa, có thơ đăng báo từ nứt mắt, có truyện đài đọc từ lúc dậy thì, bản thảo văn phẩm cô nhét đầy hai va li nặng. Cả nhà ai cũng thích, mặc dù cô không biết tút cọng rau ngót, tráng quả trứng hành hoa. Có hề chi khi cô duyên dáng, lãng mạn và tài năng đến thế.


    Đưa cô ấy đến nhà nàng chơi. Khoe thì ít nhưng ngấm ngầm trả thù thì nhiều. Đấy, không nàng mình ối cô khác ngon hơn. Chưa kể cô í đẹp chẳng thua kém nàng, lại còn văn thơ lai láng. Chứ ai như nàng, tí tuổi thôi mà một nách hai con, học ngắn ở nhà trông tạp hóa. Chồng lắm tiền và hẳn nhiên oai oách nhưng ăn thua chó gì, già cả và xấu xí đớn đau.


    Iêu vội nên chia tay nhau cũng vội. Hay nói đúng hơn mình iêu cốt khoe mẽ và trả thù. Mà nếu có thật thà đi nữa thì sớm muộn cũng chia tay. Người đâu mà cả ngày lơ lửng chín tầng mây. Nói thì như thi, thở thì như thơ, tranh cãi tí đọc văn để chửi. Ý tứ tài tình, thâm nghĩa sâu xa. Thế thì chịu thế đếch nào được?


    Ra trường về quê ăn vạ mẹ, vác mặt sang thăm nàng. Khiếp chưa, lại sắp đứa thứ ba. Nhẽ ở nhà chỉ ăn với đẻ. Phải tội, cứ mỗi lần sinh nở, nàng lại rạng rỡ thêm ra. Có khi thế nên tích cực?


    Nàng hỏi mình tâm í, ở lại quê hay ra chốn thị thành. Không quên nhắc chuyện cô người iêu dạo gặp. Mình bảo chưa tính gì. Còn người iêu thì đã chia tay. Tha thiết gì với cái tình cóc nhái mang trái tim chuột trù. Định bóng gió chuyện ái tình tha thiết, rằng anh chỉ có mỗi em thôi thì chồng nàng đã xịch xe đầu ngõ. Chán cái thằng này thế chứ lị, chỉ được cái phá đám là không ai bằng. Nhẽ mình phải câm nín thiên thu?


    Toan lủi đi như cuốc nhưng thằng chồng nàng giữ rịt, rằng chẳng mấy khi, xơi anh chén rượu. Đéo mẹ thằng này hào hoa hay quân tử tàu? Mình mà cút đi hóa đớn hèn và không trinh bạch. Thì ngồi!


    Thằng chồng nàng gợi, nếu không chê quê hương xứ sở thì vào cơ quan nó làm. Nó giới thiệu và đỡ đần mọi nhẽ, một phát lên tiên. Mẹ cái thời ghế ít đít nhiều, người khôn của khó, sướng nào bằng. Nàng vào hùa nói rằng rất tốt, quý mến nhau mới ưu ái ân cần. Phân vân tợn! Nhưng hãy hượm, rách đít thôi nhưng lại thích đu quay.


    Mãi chả xin được việc. Mẹ già nhìn con dại ngao ngán. Bầy em mất hoa tiêu ra ngẩn vào ngơ. Toan xin mớ tiền còm xuôi Nam tìm cơ hội thì vợ chồng nàng sang chơi. Thằng chồng chìa cái quyết định đóng dấu mộc đỏ tươi. Mẹ kiếp...


    Ngày nàng sinh đứa thứ ba thì mình đã làm viên chức sở to được bốn tháng, giúp việc trực tiếp cho thằng chồng
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    HẢI HÓI
    Anh Hải xây khách sạn, to vật ở phố Đặt Vòng. Tự gắn biển 3 sao nhưng thu tiền như nhà nghỉ. Anh đã bớt đi chơi bời, à ơi, hút xách. Cả ngày quanh quẩn ở khách sạn, làm đủ việc, từ lễ tân, dọn phòng, phủ bạt, dắt xe cho khách. Chả ai tin. Có hỏi thì anh bảo mới nên phải bỏ công, tự làm, tự học rồi chỉ dạy lại cho đám con cháu, anh em. Nhẽ thế thật. Chả thấy anh than vãn, thi thoảng mới bảo lâu không đi đâu nên cũng cuồng chân, đôi khi cũng vật vã với đám khách khứa, gái mú dập dìu xuống lên.
    Hôm, anh điện thoại báo cưới vợ. Mình hơi ngạc nhiên nhưng mừng, hỏi con nào trong đám vện vằn anh có. Anh bảo mới toe, chú chưa biết bao giờ. Mình phấn khởi và háo hức lắm. Người như anh mà lười hoặc chậm cưới vợ là rất thiệt.
    Anh làm đám cưới to. Mình đến sớm canh việc điếu đóm, sai vặt. Cũng cốt để hóng mặt cô dâu. Khí già, chả mấy xinh nhưng trông đoan chính. Mình hơi thất vọng nhưng chả dám phân bua, ai lại vốc cứt ném bàn tiệc. Nhưng quả để mà so sánh thì cô dâu xấu kém nhất trong các thể loại vện vằn của anh mà mình biết. Tất nhiên, tâm tính mình chưa bàn.
    Sau cưới, anh gày sọm. Chả hiểu sao. Hỏi anh thì toe toét, thế là tốt, tại lâu không hành sự, em út vít vung. Nay vợ mới, chiều chồng nên nhẽ gày là…phúc đức. Nghe không mấy khoa học, nhưng nhẽ phúc đức chắc phải, ít nhất với riêng anh.
    Anh giao hết việc điều hành công ty, khách sạn cho vợ. Lại lang thang, vật vờ với mình như xưa. Hoá ra anh lấy vợ về để làm thuê cho anh, như ngày xưa các cụ kén dâu về để cày bừa cấy hái. Anh bảo thế cũng tốt, còn hơn thuê người ngoài.
    Con vợ anh quản lý công ty, điều hành khách sạn bài bản, lớp lang lang lắm. Mọi thứ tươi mới, rổn rảng từng ngày. Vợ anh đâm ra cũng điệu đà hơn, xinh hẳn. Mình khuyên, anh để ý công việc tý, nhất là con vợ kẻo có ngày mất cả chì lẫn chài. Anh cười, lo đé-o.
    Quả là anh đé-o lo gì thật. Tiếng là vợ quản lý, điều hành công ty, khách sạn nhưng kế toán trưởng lại là bà chị gái anh, chồng bỏ vì tội kiết lị, hành xác. Tiền cả núi nhưng nhưng sống khổ như mọi, hủi quá bần nông, quanh năm lấy tiền làm vui thú. Chưa kể một đống con cháu, họ hàng bầy hầy bu nhặng xung quanh. Việc ký tá hợp đồng, giấy tờ, thu chi anh ken sẵn đặc dấu đỏ, chữ ký đen, chỉ cần cộp dấu mộc chức danh đóng kí trường kỳ trăm năm chả hết. Con vợ anh cũng đừng mơ đến tài sản khi lâm sự bẻ lái quay thuyền bởi như anh nói đăng ký xin phôi, dấu sẵn ở phường, chỉ việc điền tên, vứt mẹ đâu không biết. Phường ăn tiền rồi nên cũng đé-o buồn lưu trữ, ghi tên.
    Mình hoảng quá. Đệt mịa giàu như anh thế quá tệ. Anh hề hề, phải tàn nhẫn mới sống tử tế được, thằng em ạ. Mình thật đé-o thể hiểu nỗi triết lý ấy của anh. May mà anh tử tế với mình chứ không phang mẹ cho mấy dép.
    Hôm, ba giờ sáng. Anh điện thoại ồn ĩ rủ đi bệnh viện. Vợ anh đẻ thằng cu, rất kháu. Thế nhưng trông anh không mấy vui. Nhẽ đé-o thích làm bố? Hay sợ phải chia tiền? Đé-o biết! Nhìn anh trầm ngâm trong ánh sáng mờ bên hành lang sản phụ trông nhợt tái, thê lương. Vẻ oai oách của kẻ lắm tiền biết ăn chơi, hưởng thụ lặn biến trong tiếng khóc trẻ thơ ngằn ngặt.
    Hôm, sớm lắm. Anh gọi điện rủ đi ca phê. Mình bảo hàng ăn sáng còn chưa mở phê pháo đé-o gì. Anh giục, nhanh đi, thức trắng đêm rồi. Cơ sự nhẽ trầm trọng?
    Anh vòng vo đủ chuyện, chán ốm. Mình giục hỏi han, nhờ vả gì nhanh để còn về ngủ tiếp. Anh đổ gục xuống bàn, rưng rức, chuyện này mỗi chú biết thôi nhé, anh từ bé vốn không chung tình nên giờ không có…tinh trùng. Vô sinh nguyên phát, biết chứ? Thằng cu là con xin đấy, nó ra đời là nhờ tinh trùng đóng chai của một kẻ vô danh, tốt bụng. Anh cần tư vấn để khai sinh cũng như tất cả các vấn đề công nhận và thừa kế hợp pháp sau này. Ý anh là mọi thứ liên quan đến anh và nó. Ôi giời, chuyện muỗi mà cứ làm như ... Thế còn con vợ? Anh thiếu đếch gì em trẻ đẹp, tân thời. Gác một bên để đấy đã.
    Thật lòng, từ khi hành nghề xui nguyên giục bị tới giờ mình chưa gặp ca nào khó như ca này. Thân tình đôi khi oái oăm quá thể! Nhưng mình hứa với anh và tự nhủ với lòng sẽ làm mọi việc trọn vẹn, để anh được chính danh, cả trong linh hồn, xác thịt và pháp lý.
    Dọc đuờng, mình ghé vào bịnh viện xin bác sĩ cái đơn. Toan rút bút viết tay cho nó tâm huyết nhưng bịnh viện họ nhanh hơn, đánh máy, in hoa rất đẹp. Nguyên văn:
    --------------------------
    --------------
    ĐƠN XIN HIẾN TẶNG TINH TRÙNG

    Mình ký tên ở dưới:



    Lý Chung Tình.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  6. #6
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Sáng tỉnh dậy. Cũng như bao ngày khác. Hôm nay hơi lạ một tý là mình thấy ẩm ẩm ướt dưới đít. Ôi cái đệt, đái ra giường rồi. Xấu hổ vl. Bật dậy thì mới biết đái ra quần thôi, không phải đái ra giường. Phù, may thế.
    Mắt lờ đờ. Vào phòng vệ sinh đánh răng. Càng đánh càng thấy đen đen hôi hôi. Ôi thôi, hãm rồi, cầm nhầm bàn chải đánh giầy, tởm vl. Thôi kẹ con mịa nó, đi ăn sáng đã. Ra quán xôi đầu ngõ.
    - Cô ơi, cho cháu 3 nghìn xôi nhiều hành nhiêù ruốc nhiều xôi cô nhé.
    Bà bán xôi đưa đôi mắt viên đạn lên nhìn mình.
    - Mày biến con mịa đi chỗ khác đi. Sáng sớm đừng ám tao bán hàng.
    Haizz. Sợ quá mình té luôn. Mình có làm gì đâu mà chửi mình kinh vãi. Thế là thôi té về, ăn 2 quả chửi cũng no mịa nó rồi. Về đến cổng nhà thấy bãi cứt chó có vết dép dẫm qua, thấy nghi nghi như dép mình. Mang lên đo thử thì ôi, vl chúa tôi, đúng là dép mình thật. Hỏi tại sao sáng ra cửa bị hai con đàn bà nó chửi cho ngu người. Haizz. Đệt mịa, nhớ lại buổi sáng có con dở người nào nhắn nhầm vào số mình " 1 buổi sáng tốt lành anh yêu nhé". May cho nó là mình thấy số lạ nên xoá đi, không thì ông cầm máy gọi chửi cho thối đầu. Kết luận: một buổi sáng hãm thần tài.
    Ăn cơm trưa xong chạy ra ngoài làm bi thuốc lào Tiên lãng thì va phải đứa con gái, làm nó ngã. Nó đứng dậy làm câu" nhìn em xinh quá nên không thấy đường ah", kèm theo cái nháy mắt, làm mình tý nôn hết bữa trưa vừa ăn xong. Đệt mịa nhà nó, mình chưa thấy đưá nào xấu khủng thế. Trong khi mình là thằng dễ tính rồi đấy. Mồm thi vâu ra 3cm, da thì đen như củ tam thất, quả đầu thì hơi méo một tý. Không thấy đứa nào vửa xấu lại vửa thô như nó. Tởm với gái quá. Thôi, ra làm cốc trà với bi thuốc đã.
    Ngồi uống nước, cầm tờ An ninh Thủ đô đọc thấy tin giật gân. Các nhà phát minh đã làm được một máy bắt trộm cực kỳ hiệu quả và mang sang Mỹ, Trung quốc và Việt nam để thử nghiệm (ôi cái đệt thế là xong rồi, hết cửa làm ăn của mình rôì). Sau khi mang sang Mỹ, bắt được 3000 tên trộm, mang sang Trung quốc bắt được 1500 tên trộm, sau khi mang sang Việt nam được một hôm thì bị... mất trộm. Sau vụ này mới biết Việt nam có rất nhiều nhân tài hơn mình.
    Buổi tối, thằng bạn rủ đi hóng gió. Đang vi vu tự dưng thấy 2 đồng chí CSCĐ tuýt còi (tại thằng bạn bảo không đội mũ mới là rân chơi, hội con gái nó mới thick nên mình làm theo). Hix, sợ quá định dừng lại thì thằng bạn bảo chạy đi. Hoảng quá không biết thế nào nên cứ về số phóng ga chạy. Vừa đi mình vừa nói tao sợ nó bắt quá mày ơi. Thằng bạn bảo yên tâm chạy đi, bố tao làm sếp công an giao thông, có gì tao xin là được. Nghe thấy câu này mình tự tin lên hẳn, chạy tít mù. Chạy được chục vòng hồ gươm thì thoát. Hú hồn.
    Hôm sau chém gió với mấy thằng bạn. Đang kể chiến tích hôm qua và có thằng bạn bố làm sếp giao thông thì bọn nó mới bảo bố nó làm ruộng ở nhà ý. Sếp cái đéo gì. Con mịa nó, giật mình tý ngã ngửa. Hôm qua mà bị bắt thì chắc mình chôn sống thằng cứt kia quá. Thôi đêm rồi mang thú nhún, búp bê ra chơi lúc rồi đi ngủ. Hết một ngày.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  7. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Chinh ô peo, chinh ố pèo ô peo... Noel đến rồi. Ngày kiếm tiền đây rồi. Mà làm gì để có tiền đây?
    Ngồi làm bi thuốc lào đắn đo với những việc làm kiếm ra tiền. Phân vân giữa ba việc. Một là đi vòng quanh bờ Hồ, ở các bãi gửi xe thu - thó mũ bảo hiểm về bán. Nhưng việc này mà để mấy thằng bảo vệ bắt được chắc nó nện cho mình sủi bọt mép, nên loại. Hai là đi bán hoa hồng, cũng ở bờ Hồ. Mà bây toàn thằng kiệt sỉ đi tán gái, có thằng nào dám bỏ tiền mua hoa cho gái đâu, mình là trong số những thằng đấy nên mình biết. Nên thôi loại.
    7h tối, nhận nhiệm vụ đi đưa quà ở Lạc Long Quân cho một thằng bé 5 tuổi. Vừa đi đến cổng nhà thì thằng bé chạy ra hớn hở, mình thấy cũng vui lây. Đang chuẩn bị xuống xe đưa quà thì thằng bé chạy ra, vừa chạy vừa nói , "a thằng Noel , thằng Noel đến rồi ". Ơ, vl mày. Thằng...thằng nào...? thằng bố mày ah, ranh con. Mày gọi bố mày là thằng được thôi, còn tao mày phải gọi là anh Noel biết chưa, thằng ngu? Gọi thằng bố hay con mẹ mày ra đây nhận quà nhanh lên. Láo lếu, tý tuổi đầu đã bố láo, nhét ku"t vào mồm bây giờ.
    8h nhận nhiệm vụ đi đưa quà cho một đứa bé. Đến nhà bấm chuông 15 phút. Đéo ai ra mở cửa. Bực mình đạp cửa bùm một phát, rồi hét to " ịt cụ mày không ra lấy quà ông vất mẹ đi đấy". Tự dưng có đứa bé chay ra mở cửa rồi bảo " ơ..., cháu chờ ông ở nóc nhà mãi mà không thấy đâu, hóa ra ông ở đây. Ông leo lên nóc nhà đi rồi trèo xuống phòng cháu nhé, cháu đợi". Leo...leo cái mẹ cháu, lấy quà nhanh ông mày còn đi về. Làm ông đứng cửa 15 phút còn bắt ông leo ah. Ơ, sao ông không cưỡi chim mà lại đi xe máy thế ạ? Tự dưng nó khóc to tướng. Thôi mình để quà lại chạy luôn, le ve tý bố mẹ nó ra đập chết.
    9h mang quà đi cho một thằng bé tên Bin baby. Đang bấm chuông thì có một tay đầu trọc xăm trổ đầy mình, còn bấm cả lỗ tai ra mở cửa, làm mình tim vãi Nuyện. Anh cho em hỏi đây phải nhà bé Bin không ạ? Cháu là Bin này ông ơi, Bin baby này ông. Ông đến đưa quà cho cháu ah. Ôi, cái mả tổ mày. To tướng như con tịnh thế này mà cũng kêu là Bin baby ah. Cái loại mày baby thì trẻ con nó chết hết rồi. Nghĩ trong đầu thôi, mình mà nói ra nó mà nghe thấy thì cụ ông già Noel nó còn xơi chứ đừng nói ông già Noel.
    10h, về đến nhà thì thấy một gói quà to to để trước cửa. Hí hửng nghĩ, chắc em nào hâm mộ mình rồi. Sướng sướng. Vừa mở cửa vào phòng thì có một em chạy đến gọi " ơi anh ơi". Sĩ sĩ một tý nên mặt vênh lên hất hàm "nói?". Trả lại bà mày gói quà, bà mày để nhầm phòng. Vừa nói tay nó vừa giật phụp một cái rồi chạy luôn. Ơ, cái tiên sư nhà mày. Mày mù ah mà không biết nhìn phòng thế. Tý mày về nhìn nhầm cái lốp ôto thành con gấu bông rồi lao vào ôm nó đi, con lợn. Bực cả mình.
    Thôi đi ngủ. Noel nằm nhà ngủ như ai. Tội éo gì ra đường chen chúc nhau ngửi mùi hôi nách. Ngủ. Nên viết ngắn gọn thôi không thì không phải nhật ký mà lại là tiểu thuyết.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  8. #8
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Ngày buồn tháng nhớ năm cô đơn
    Một đàn chim lợn bay qua vườn.....
    6h sáng phi xe máy ra mấy tòa nhà chung cư tập thể dục. Mình đi thang máy lên tầng 10 rồi lại đi xuống, làm khoảng chục lần, mệt cả người, đau cả ngón tay vì ấn nút. Đang đi lên tầng 6 thì buồn ị quá, phi ngay vào nhà vệ sinh công cộng giải quyết. Giải quyết xong thì hết cụ nó giấy. Loay hoay mãi vì không có cái gì để chùi, mà mình ăn ở sạch sẽ nên không thể mặc vào mà đi về được. Đành phải quay mông ra hướng gió ngồi chờ nó khô rồi bóc đi vậy.
    Đang ngồi đợi nó khô thì có thằng ôn con cứ đến đập cửa ầm ầm.
    - Ai trong đấy mà lâu thế, chưa xong ah?
    - Từ từ đợi tý đê.
    15" sau.
    - Anh làm cái gì mà lâu thế, em buồn lắm rồi.
    - Buồn kệ mịa mày, tao không có giấy lau đang đợi nó khô.
    - Em không nhịn được nữa rồi, anh kiếm gì lau tạm đi. Nhanh đi anh ơi, nhanh đi.
    - Trong này ko có gì để lau, chịu khó đợi đê.
    - Nhanh đi anh , Nhanh đi anh.
    Nó cứ lèo nhèo. Bực mình đạp cửa ra chổng mông lên.
    - Ịt cụ mày, làm nó sạch nó đi rồi tao ra. Bố đã bảo đang đợi nó khô rồi còn cứ lèo nhèo nhiều.
    Mặt thằng bé đần thối. Mình đóng cửa vào ngồi tiếp.
    - Anh ơi em không nhịn được nữa rồi. Anh cầm mấy tờ tiền này lau tạm đi, em đưa cho.
    - Con bà mày làm thế để tao đi tù ah. Có tiền nước ngoài không?
    - Em có mấy tờ Trung quốc được không anh?
    - Mang tờ nào có hình thằng MAO TRẠCH ĐÔNG vào đây.
    Thế là nó đưa mấy tờ tiền Chi nở cho mình. Mình chọn đúng mặt thằng đồng chí MAO cho vào đúng giữa lỗ quẹt 2 nhát. Xong xuôi gói mấy tờ lại. Đi ra.
    - Đây, trả mày. Không lại bảo tao trấn của trẻ con.
    - Kinh quá anh ơi.
    - Không lấy thì đưa tao, sĩ diện.
    Xong xuôi đi về. Đến nhà thấy ngay một thằng cứ lừ lừ mình. Định quay ra vả cho nó phát vì cái tội thấy trai đẹp cứ nhìn. Mà nghe nói thằng này 1 tuổi nó cai sữa, 20 tuổi nó...cai nghiện. Động vào nó nó rút kim tiêm chọc cho phát thì thành tiên sớm. Nên thôi vào nhà đóng kín cửa là thượng sách.
    Vào nhà thì quả bụng kêu ọc ạch. Mới nhớ sáng đến giờ chưa ăn gì. Chạy vội ra quán xôi làm tạm bát xôi vậy.
    Đang ngồi ăn ngon thì có một thằng đi qua quệt phải mình làm tý rơi bát xôi. Bực mình quay ra chửi.
    - Tổ cụ mày,có mù không mà đi đứng kiểu đấy. Không thấy ông mày đang ngồi đây ah.
    Vừa nói ra khỏi mồm, quay ra thì mình nhìn thấy một thằng to vật vã. Con mịa nó, ăn nhiều mà không đi ị hay sao mà to thế. Tự dưng mình run run....
    - Mày vừa nói ai, nói lại tao nghe?
    - Ơ, em có nói gì đâu, chắc anh nghe nhầm, hehe
    - Nhầm này...nhầm này...
    Vừa nói nó vừa đấm mình, làm mình máu me be bét đầy mồm. đau mà không dám đánh lại nó. Cũng chỉ tại vì mình đã tự hứa với bản thân rằng " không bao giờ đánh những thằng to và đô con hơn mình ", không thì nó ăn đủ. Coi như nó gặp may, hix...
    Máu me đầy mồm. Mà nhìn bát xôi đang ăn bỏ đi thì tiếc, nên thôi cố ăn hết vậy. Con bà nó, mình chủ ý là ra đây ăn xôi, thế mà gặp thằng đần kia nó cho mình đang ăn xôi thành ăn... tiết canh xôi. Đến nhục
    Đi về mà lòng ấm ức, muốn đập thằng nào cho hả giận mà nhìn eó đâu cũng toàn thằng to. Tự dưng có một thằng tầm lớp 8 đi qua trước mặt mình.
    - Thằng kia. Vào đây tao bảo.
    - A bảo gì em ạ?
    Bụp...bụp... Mình nện nó 2 phát, thì nó mếu máo.
    - Em làm gì anh mà anh đánh em. Lớn đi bắt nạt nhỏ, không xấu hổ ah?
    - Cái tội mùa đông mày không đeo găng tay. Ngứa mắt thì tao đánh. Có sao không? không thì biến nhanh không bố mày nện tiếp bây giờ.
    Thằng bé chạy vù vù. Không chạy nhanh tao đập thêm cho lại bảo hôm nay tao hiếu động.
    Thôi mệt quá về ngủ, để đêm dậy còn học bài. Phải chăm chỉ mới được. Không thì dạo này toàn xịt, đánh con nào tượt con đấy. Học chăm chỉ tý ông trời thương còn cho 2 nháy. Ngủ!
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  9. #9
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    TOI BỘ ẤM CHÉN
    Anh Lài Bẹn hơn tôi vài tuổi. Ngày cả xóm còn ăn lông ở lỗ thì nhà anh giàu nhất mẹ nó xóm, nói thế cho dứt khoát. Chả là bố anh mẹ anh người ở Phồng. Tôi nhớ bố anh thứ bẩy chủ nhật từ Phồng về đi con bình bịch màu đỏ. Ôi mệ ơi, tôi từng nghe kể chuyện Tây du kí, cứ thích được cưỡi mây về gió như Tôn Ngộ Không. Mẹ sư bố anh, đã thế chứ lị …
    Chúng tôi thân mí anh. Tuy hơn tuổi dưng anh hiền. Chúng tôi tao mày với anh chả sao. Anh cứ kệ. Thế mới hay. Rùi khi có cái gì anh tự làm, anh bí mật lắm mới mang ra khoe bọn trẻ chúng tôi. Hôm anh dấu dấu diếm diếm con quay nút be ni xi nin cắm cái tăm. Đệt mệ, cứ như là anh vất vả lắm mới mần ra nó. Ngó xong chúng tôi nguẩy đít. Với chúng tôi, nó như cái đồ chơi mần cho con ba thằng bốn lên năm lên sáu thôi anh ơi. Anh chả để tâm. Anh thích nó, hệ hệ. Hôm lâu anh lại dấu dấu diếm diếm cái súng nịt, Chúng tôi lại nguẩy đít. Với chúng tôi nó chỉ làm cho thằng bẩy con tám lên chín lên mười thôi anh ơi. Anh chả để tâm. Anh thích nó, hệ hệ …
    Kết anh vô tư rất và hiền rất. Đệt mệ, chả cầu kỳ. Ai làm gì anh chỉ mỉm cười cái, hệ hệ cái. Chúng tôi trêu anh, chửi anh cũng nhiều, anh lại hệ hệ … Ôi mẹ ôi, anh có thế giới riêng như dí dái đéo cần chúng tôi. Nhưng chúng tôi cứ xoắn lấy anh để sờ soạng cái xe của nhà anh, cái đài băng cuả nhà anh. Anh đừng hắt hủi là bọn tôi thích anh, cho anh chơi mí chúng tôi. Ờ mà lạ, anh lại đéo xi nhê những thứ ấy mới tài. Sau bố mẹ chuyển anh hẳn về Phồng, chúng tôi tịt về anh luôn…
    Xóm chúng tôi vẫn thế. Đếu ai có thêm cái xe máy. Chỉ may có nhà thằng Pín ở ngay đầu hồi hố xí tập thể có cái đài băng như nhà anh, nhưng là mãi rất lâu về sau. Thời gian, chúng tôi vẫn thế. Vẫn láu cá láu tôm láu tép. Rùi nhớn. Tất tật đều nhớn và quên mẹ chúng tôi có một thằng anh, à thằng bạn là anh, hệ hệ. Viết đến đây tôi lại hệ hệ nhớ anh.
    Rồi năm nẳm tôi đi làm ở Xì Gồng. Đệt mệ các anh các chị biết sao không? Tôi gặp anh. Đệt mệ nhưng đéo nhận ra được. Anh cao, quần bò xanh xanh, giầy nike trắng trắng, áo phông cũng trắng trắng, bên ngoài lại khoác cái áo Mẽo nhiều túi đéo có ống tay. Trông anh giầu có, lại đeo kính đen, phong độ thế thì tôi nhận ra thế đéo. Nhưng anh nhận ra tôi. Tôi đang lơ ngơ nhìn cái công trình chúng tôi đang mần cải tạo thì anh gọi, Chín Chín. Đệt mệ, đúng tiếng anh rồi, nghe như đéo thay đổi cái giọng. Lại hệ hệ ... Đệt mệ tiếng cười ấy sao tôi quên.
    Mài vào làm gì đấy? - Em đang sửa cái nhà thầu dầu ở đấy đấy anh. Anh cũng ở đây à?. Anh không nói. Anh khẽ nhấc đít khỏi cái ghế, tay cầm ly cà fê đen, tay điếu man bô rô trắng, đéo nói gì, hệ hệ nhìn tôi. Ôi mẹ ôi, cái phố đó giầu bậc nhất nhì Xì Gồng các anh chị ạ. Nhà anh vưỡn giầu. Mả mẹ nhà anh chứ. Đời sinh ra thằng thầu dầu thì thầu dầu vãi Pha vãi Chạn. Chúng tôi cu ly thì cu ly vãi Pín vãi Đằng. Anh đẹp giai cao to. Tôi nghĩ anh diễn viên minh tinh.
    Tôi mí anh ngồi quán đầu phố. Rùi tôi bỏ mẹ việc đấy chuyện trò. Hết hỏi con Ky thế nào, con Điêu làm sao, con Rô vào đây mần ăn ra răng..., anh đều biết hết. Lại kể con Dái ghẻ bị chận nợ đến chuyện con Lói trong xóm mất tân, con Trạn khắm mới lấy vợ rùi … ba la bô lô. Thế mà đến chiều đấy các anh chị ạ …
    Nhưng tôi biết về anh có tí thôi. Anh ít nói. Vẫn tính ấy. Đéo hiểu sao? Cơ mà lại thích nghe về người khác. Thế mới tài. Tôi chắc anh nhớ thời bé của anh ở cùng xóm. Anh nhớ tất tật bọn xóm tôi cũ. Đệt mệ, ngày ngảy tưởng anh đéo biết gì, tồ tồ tẹt tẹt, đếu ngờ anh nhớ tất, biết tất đấy. Ngu cứt anh. Anh nhớ cả cái nói lắp ba lắp bắp, ngọng níu ngọng nô của tôi. Đệt mệ, anh em đâu phải cứt đái phải nghĩa hiệp, phải hào sảng mới là. Cũng đâu phải cứ rễ mơ rễ má rễ bèo rễ tre mới thành? Anh kết thế rùi chúng tôi về. Lần đầu tiên sau bao năm gặp anh như thế. À mà anh chưa vợ nhế các bạn nhế. Đấy lại là chuyện tôi lưu tâm.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

  10. #10
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Lâu_____________lắm____________rồi______________không______________________bị____________ban
    Bài gửi
    2,182

    Mặc định

    Tôi lại mần cho xong cái nhà trong phố thầu giầu. Anh thì ngày ngày trông cái hotel cho Tây ba lô thuê. Tôi nghe người ta nói chứ tôi quan tâm đéo gì, nhưng thấy anh ngồi ngoài cửa nhìn đường cái suốt thì cũng giống … đười ươi cầm ống. Rảnh tôi lại ra cà fê cà pháo mí anh. Anh cũng thỉnh thoảng chạy vào ngó bọn tôi cu li. Anh biết chủ nhà. Chủ nhà biết anh …
    Thế rồi hôm công trình bàn giao. Có tí diệu, tôi được chủ nhà kể về anh. Tôi cũng chỉ vô tình, vì tên chủ nhà này hay chuyện. Chuyện tôi biết về anh tôi sẽ dấu kín. Tôi vẫn tự nhủ tôi thế khi nghe chuyện biết chỉ để biết. Còn các bạn nghe xong đừng kể cho ai. Sau đây là những gì lượm lặt về anh Lài Bẹn từ mồm thằng chủ nhà.
    Hóa ra bố mẹ anh đón anh không về Phồng mà vào trong này ngay. Nhà anh giầu nhất phố này ngày ấy. Anh học làm đếu gì mệt thân. Nhưng anh được cái bảnh trai. Nhàn quá, ba ma anh cho anh theo nghề nghệ sỹ. Nghề múa. Đệt mệ, gọi là bưng đít các anh các chị ạ.
    Rồi anh lang thang theo đoàn múa. Thời mở cửa, cái thứ nhạc rô bốt rốc ráp tóc xanh tóc đỏ thịnh lắm. Anh lại biết thêm tí võ nghệ nên thành ra các kiểu cử động trên sân khấu anh làm mượt lắm, duyên lắm. Cái giống ca sỹ thì đi đâu cũng kéo theo cả vũ đoàn mới oách. Thế là anh mần ăn được. Anh kiếm tiền chỉ để nhà đỡ bảo anh bất tài. Nhưng cái nghề bưng đít lại chả cần tài cán. Mà cũng khổ, lại còn đếu ai để ý nữa cơ. Anh cũng chán rồi. Đi diễn giừ anh chỉ thấy nhàm. Hết bê đít em này lại bê đít em nọ. Nhưng mà anh có duyên nên em nào cũng thích anh bê đít. Mẹ tổ, hôm có cả bà ti toe già đanh được anh bê đít xong, địt mẹ bà ý chạy ngay toa lét cầm cái cán lau sàn thụt lấy thụt để. Cả đoàn biết. Tên chủ nhà kể đến đây, hắn cười sằng sặc. Vì cũng do mấy vụ đoánh ghen ngay trên phố nhà anh mà lộ ra để cả phố biết.
    Anh được gái theo nhiều. Thế nhưng anh lại chả xi nhê. Cứ chuyện gái là anh đéo thích hay sao ế. Ai nhắc đến chuyện ấy anh chỉ hệ hệ. Sư bố anh, thế mới đểu các bạn ạ. Con mụ ti toe kia, sau giải nghệ đeo anh đến nỗi bao chuyện trong đoàn mang ra quán nước bô bô kể như tốc váy bắt đền, giọng lúc tủi nhục, lúc trơ trẽn. Ả dứt khoát không cho con nào bén mảng anh. Ả thù anh. Ả kể anh rất mất dậy. Bưng đít con nào thì cố tình chọc tay vào khe bẹn, làm bao con đang ở trên không, âm thanh ánh sáng chói lòa, hơi khói bay bay bay bay thì chỉ thút một phát, con bé đần mặt, mắt trợn, mồm ớ được mỗi mỗi tiếng, tay chới với, loạng chạng mấy giây mới diễn nốt bài được. Hết cú diễn, bé vừa bị anh thọc ngón tay lỗ háng túm bằng được anh, kéo anh, đấm anh, cấu anh, cào anh, cắn anh, co chân rướn tĩ, rùi cà tĩ vào chim anh. Bao người trông thấy. Vô duyên thế mà anh chỉ hệ hệ. Đệt mệ anh, khi tôi nghe tên chủ nhà kể mà chim cứng như đầu búa. Con mụ kia ám chỉ anh bất lực nên cả phố cứ bán tin bán nghi về anh. Đéo ăn được anh nó đạp đổ, thế có nhục anh không. Anh vẫn hệ hệ. Kệ mẹ chúng mài, cho chúng mài chết thèm. Vì sau những vụ lẻ tẻ với con cầm lung tung, với con hàng vồng, rùi con miên man đùi đĩa, anh chán tất lũ chúng …
    Đệt mệ, rùi anh có nhân tình các bạn ạ. Em này mới vào đoàn. Ôi, mặt em đẹp như Ozawa bên Nhật mà body thì như Susie Diamond bên Séc. Để tránh theo đuổi của mụ MBBG kia, anh công khai cặp kè với em mới, ban ngày ban mặt luôn. Anh tán em. Anh chiều em. Thì đương nhiên. Em tình tứ. Em mết anh. Em chết đứ đừ anh. Thôi thôi, đôi ấy mà lượn về phố thì gái phố ấy xấu hổ trốn đi bằng hết. Sau đôi ấy nó đi rồi, đứa thì phải chôm đồ bay sang Sing làm lại khóe miệng, cánh mũi, đứa thủ được tí tiền nào là phi ngay sang Thái căng da mặt, tẩy nám, lấy mỡ bụng ngay. Còn giai phố ấy, các anh các chị có tin không, sau cũng phải đi viện bằng hết. Thằng thì lác, thằng thì dãn đồng tử, thằng sái cả khớp cổ. Nhìn theo gái đẹp nó khổ thế.
    Khi ta 90 tuổi bởi một phát súng của tình địch

Trang 1/2 12 cuốicuối

Chủ đề giống nhau

  1. Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 13-12-2012, 08:46 AM
  2. Điểm văn hoá
    By cadi in forum Thắc mắc về xây dựng và công trình
    Trả lời: 17
    Bài mới gửi: 02-04-2010, 01:01 AM
  3. Điểm văn hoá của mỗi công trình
    By Ykun in forum Nhà chính
    Trả lời: 6
    Bài mới gửi: 23-01-2010, 03:08 PM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •